7
Tôi và Lộc Văn Sênh sóng bước trên đường. Con hẻm cách nhà cậu ấy không xa, nhưng sau chuyện vừa rồi, tôi có hơi lo lắng về trạng thái tâm lý của cậu ấy.
Tuy nhiên, mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy hiện giờ vẫn chưa đủ thân để có thể hỏi han thẳng thắn. Quan tâm trực tiếp có khi lại phản tác dụng.
Chi bằng...
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện một cửa hàng tiện lợi.
“Đợi chút, tôi vào mua ít đồ. Cậu đứng trước cửa chờ tôi.”
Lộc Văn Sênh khẽ gật đầu.
Không thể an ủi bằng lời nói, thì chữa lành bằng vị giác vậy.
Tôi lại nhớ đến cánh tay gầy gò kia, và cái bánh bao cứng ngắc mà cậu ấy mang theo trưa nay...
Thật sự cần phải bồi bổ thêm.
Lúc tôi bước ra, tay xách theo một túi lớn đồ ăn vặt.
“Lại đây.”
Tôi gọi cậu một tiếng.
Cúi người mở cặp ra, tôi bắt đầu nhét đồ ăn vào. Nhưng cặp của tôi vốn không lớn, mới nhét được một nửa đã căng phồng. Đồ ăn vặt trong túi vẫn còn hơn nửa chưa đụng tới.
“Chỗ này cho cậu.” Tôi đưa túi cho Lộc Văn Sênh, “Tôi lười mang.”
“À… ừm!” Lộc Văn Sênh luống cuống nhận lấy.
À đúng rồi đồ ngọt giúp tâm trạng tốt lên mà.
Tôi liếc nhìn túi đồ trong tay cậu, qua lớp nhựa trong suốt, tôi thấy một gói kẹo.
Là loại tôi thích nhất: kẹo chanh.
Tôi lấy ra một viên, nở một nụ cười thân thiện:
“Ăn kẹo không?”
“Tôi hả? Đ-được chứ.” Cậu ấy hơi ngập ngừng.
Tôi bóc vỏ viên kẹo, rồi nhét thẳng vào miệng cậu.
Tất nhiên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-chanh-trong-hem-nho/5273210/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.