8
Gần trưa, bụng bắt đầu réo lên từng hồi.
Hôm qua là tình huống đặc biệt, hôm nay vẫn nên theo thói quen của nguyên chủ, gọi đàn em đi mua cơm thôi.
Ừm… vẫn là mua hai phần nhé.
Tôi gửi tin nhắn cho Lộc Văn Sênh rồi ngoắc tay gọi cậu đến.
Giờ gọi tên đầy đủ có lẽ phù hợp hơn, cũng trang trọng hơn một chút.
Nghe thấy tôi gọi, Lộc Văn Sênh vội vàng đứng dậy, bước đến trước bàn tôi.
Cậu ấy đứng ngược sáng, đường nét gương mặt hòa vào ánh sáng mờ nhạt, như thể ảo ảnh trong ánh nắng, thanh tú đến không chân thật.
“Hai gã hôm qua dám động đến tôi.” Tôi đan tay lại, chống dưới cằm, nói chậm rãi, “Tôi là người rất sợ phiền phức đấy.”
Đồng t.ử Lộc Văn Sênh khẽ rung lên, cậu cụp mắt xuống.
Quả nhiên… vẫn là như thế sao? Bây giờ cậu không thể lập tức trả được món nợ kia.
Nhưng, cái cảm giác ấm áp toát ra từ người thiếu niên ấy, cậu không muốn từ bỏ.
Cậu muốn ở lại bên cạnh người ấy.
Lộc Văn Sênh mím môi, thấp giọng: “Tôi…”
“Cho nên, hai tên đó sẽ không xuất hiện nữa đâu.”
“Hả?” Lộc Văn Sênh c.ắ.n môi, ngẩng đầu nhìn tôi, “Cậu… không thấy tôi phiền sao?”
“Thấy cái gì cơ?” Phần sau cậu ấy nói quá nhỏ, tôi không nghe rõ.
Tôi nhìn dáng vẻ hơi lúng túng của Lộc Văn Sênh, có phần không giống hình ảnh trong trí nhớ của tôi, nhưng... vẫn đáng yêu như vậy.
“Không có gì.” Cậu ấy quay đầu đi, vành tai ửng đỏ.
“Nhưng nợ vẫn phải trả.” Tôi lấy giấy viết ra dãy số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-chanh-trong-hem-nho/5273211/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.