Mà cô cũng phát hiện chính mình đã nhìn ra cửa sổ rất nhiều lần.
Chẳng lẽ mấy ngày nay, cô đã thành thói quen với sự tồn tại của anh sao?
Tốc độ như vậy, càng làm cho cô cảm thấy sợ.
Cố ý nhắc nhở mình không đi để ý, tuy nhiên nó vẫn nhịn không được.
Có phải mình quá thiếu hụt ấm áp không?
Ở Phương Thê nhìn quanh mấy lần, lúc sáu giờ rưỡi, Doãn Văn Trụ tới, trong tay còn mang theo chút tư liệu.
Anh buông tư liệu xuống, tới trước giường, hôn lên trán Phương Thê, "Hôm nay có chút việc đã tới trễ, nhớ anh không?"
Trong tươi cười có mấy phần mê người, mấy phần lười nhác, còn mang theo vài phần giảo hoạt.
"Không nhớ."
Phương Thê thấy được sự giảo hoạt trong mắt anh, lại nghĩ đến mới vừa rồi lòng của mình, nên không có nói lời ngon ngọt.
Có lẽ là bởi vì mấy ngày nay anh dung túng, Phương Thê cảm giác tính tình bản thân lớn hơn.
Cũng có lẽ chẳng qua là đem bản tính lộ ra thôi, không hề tỏ vẻ bình tĩnh nữa.
Nhưng đây là một hiện tượng tốt sao?
"Thật không nhớ?"
Doãn Văn Trụ lại gần hơn, chóp mũi chĩa vào chóp mũi của cô, mang theo ý uy hiếp.
Phương Thê đã đoán được tiếp theo anh muốn làm gì.
Chẳng qua là dù cô theo ý anh, anh vẫn sẽ làm.
Một khi đã như vậy, Cô cũng không muốn nói.
"Không nhớ sẽ không thưởng cho em."
Doãn Văn Trụ cười một tiếng, cũng là đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/1956489/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.