Nhạc Xương cả kinh thất sắc, hớt hải nói :
- Ngươi... ngươi... nói sao?
Triệu Phùng Xuân cười khẩy một tiếng, nói :
- Này lão đệ, người quân tử không nói lời hư dối, lão phu ở tại phụ cận Lục Bàn sơn đã khổ cực canh chừng nhiều năm trời, ngươi biết tại sao rồi chứ? Há há... dù gì trời xanh cũng chẳng phụ lòng người khổ cực, cuối cùng lão phu đã được ngày này!
Nhạc Xương bất giác thò tay sờ túi áo một cái, hắn biết rằng đối phương đang nói tới hộp đá bạch ngọc, hắn suy nghĩ đến đây bất giác giật mình nhủ thầm :
- “À! Thì ra trong hộp đá này đã cất giấu môn tuyệt thế thần công mà người võ lâm hằng mơ mộng tìm cầu bấy lâu? Chẳng trách gì khi không lão lại mời mình về đây uống rượu, té ra chó sói đến nhà gà chúc tế, chẳng có lòng tốt gì cả”.
Nhạc Xương cố trấn tĩnh tinh thần lại giả đò làm ra vẻ không hiểu gì cả, ngạc nhiên hỏi :
- Ý ngươi muốn nói vàng bạc trong túi áo ta đó ư?
Triệu Phùng Xuân cười nham hiểm một tiếng, cất giọng lạnh lùng nói :
- Ngươi chớ giả mù sa mưa làm gì nữa, nói thật cho ngươi hay, hôm nay hẹn ngươi đến đây, đương nhiên ta phải có sự xếp đặt chu đáo rồi chẳng sợ ngươi bay đi đâu nữa.
Lão vừa nói vừa đưa cặp mắt hung tợn chăm chăm nhìn vào mặt Nhạc Xương hình như muốn từ thần sắc hắn tìm ra một chứng minh, đồng thời trong bụng lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791772/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.