Hoàng hôn ngày hôm sau.
Dưới chân núi Lôi Phong sơn, những tro bụi phất phơ trong gió bay tung toé.
Tất cả ngổn ngang những gạch vụn, trơ trọi những cột gỗ còn sót lại thảy đều cháy khét cả.
Cả mặt nước ao hồ cũng nổi lênh đênh những con cá đủ màu đưa bụng lên trên.
Bấy giờ...
Có một thiếu niên từ từ đi tới.
Trước hết một cảnh tượng điêu tàn lọt vào ánh mắt hắn.
Hắn đã nghe người dân địa phương nói lại,tối đêm qua Bích Thúy sơn trang đã bốc cháy dữ dội, cả sơn trang cháy rụi hết nhưng hắn lấy làm lạ rằng không thấy mảy may xác chết nào cả.
Hắn đưa mắt nhìn sơn trang khét lẹt này, trong lòng lấy làm buồn bã hết sức, bất giác thở dài một tiếng rất não nùng.
Thiếu niên này chính là Nhạc Xương đang trên đường ra Nam Hải đã luôn tiện ghé ngang đây chứ không còn ai xa lạ nữa.
Bấy giờ trong lòng hắn cứ khấn lạy mong rằng mẹ con Đỗ Nhược Quân và Bảo Bối cùng Tiểu Oanh thảy đều rời khỏi đây không hề thọ nạn.
Hắn cứ đi tới đi lui trên mảnh đất khét lẹt này, không đành lòng rời khỏi chút nào.
Một hồi thật lâu...
Hắn cất bước chậm rãi đi vòng mảnh đất cháy rụi này khấn khứa lần cuối cùng.
Sau đó hắn lẳng lặng mang nỗi lòng buồn bã từ từ rời khỏi đây.
Sắc trời từ từ tối dẫn.
Xa xa trước mặt hắn đèn đuốc sáng trưng.
Nhạc Xương đi tới một tửu lầu tên là Hạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791771/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.