Nhạc Xương bỗng cảm thấy phụ nhân này rất quen mặt, thế nhưng nhất thời không nghĩ ra từng gặp tại đâu mà thôi, hắn thoáng ngạc nhiên trong giây lát, sau đó chắp tay nói giọng sang sảng :
- Tại hạ xin thành kính thọ giáo.
Phụ nhân nọ cứ chăm chú nhìn Nhạc Xương, chẳng hoàn lễ, một hồi lâu bà ta mới khẽ gật đầu biểu thị rất hài lòng khi thấy Nhạc Xương cung kính hữu lễ.
Tức thì bầu không khí trong hang lại trở nên tịch lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng độc xà bò lúc nhúc trên đất kêu sột soạt ngoài ra không còn nghe thấy gì hết.
Thình lình...
Phụ nhân nọ cảm khái thở dài một tiếng rất não nùng, nói :
- À! Tiếc rằng ngươi đến đây quá muộn màng, này Nhạc Xương...
Nói đến đây, thần sắc bà ta bỗng biến đổi, đưa cặp mắt óng ánh như điện quan chăm chăm nhìn Nhạc Xương nói :
- Nhạc Xương! Chẳng lẽ ngươi là hậu nhân của Nhạc Thượng Sơn lão đại trong Trung Nguyên tứ hiệp chăng?
Nhạc Xương đưa cặp mắt kinh ngạc chăm chăm nhìn bà ta, nhất thời quên cả trả lời đối phương.
Phụ nhân nọ lại hỏi tới :
- Thiên Lý Vân Yên Nhất Điểu Can Nhạc Thượng Sơn là người thế nào của ngươi vậy?
Nhạc Xương buộc miệng đáp :
- Chính là tiên phụ.
Phụ nhân mặt hơi biến sắc, lẩm bẩm nói :
- A! Không ngờ y đã quá cố.
Nhạc Xương trố mắt ngắm nhìn phụ nhân suy nghĩ lung tung, hắn chẳng biết rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791776/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.