Biệt Vân kêu khẽ một tiếng, vội đưa tay bụm lấy môi, hoảng loạn thoái lui, từng giọt máu hồng như châu anh rơi qua kẽ ngón tay, nhỏ xuống nền gạch lạnh lẽo.
Ánh mắt Dư Thiệu vốn rực lửa như sắp thiêu người, trong chớp mắt hóa thành băng tuyết, lãnh đạm cùng cực. Hắn khẽ nhíu mày, như thể sinh ra chán ghét, tiện tay rút khăn, tùy ý lau miệng, rồi vung tay ném thẳng vào mặt nàng, không nói một lời, xoay người bỏ đi dứt khoát.
Hôm sau, Biệt Vân được đưa vào Từ phủ bằng một cỗ kiệu nhỏ, từ cửa ngách mà vào.
Phượng quan do Lương Vương ban thưởng sớm đã được phu nhân Từ thị thu lại cất kỹ trong kho, khóa chặt. Nữ quyến trong phủ tuy đều nghe nói có món lễ quý ấy, song từ trên xuống dưới, kể cả Ký Nhu, cũng chưa ai tận mắt thấy qua.
Vì có được chiếc phượng quan ấy, Từ đại nhân như thể được nở mày nở mặt, liền truyền cho phu nhân họ Phó khẩn trương thúc đẩy việc hôn sự giữa Thừa Ngọc và Ký Nhu, trước là đối chiếu canh giờ sinh tháng đẻ, sau là định ngày lành tháng tốt. Phu nhân họ La thì bận rộn chuẩn bị đồ cưới, hai người lo liệu đến nỗi chân không chạm đất, thành thử việc Lương Vương tặng đến “món quà thứ hai” lại bị đẩy ra tận rìa đầu óc, không ai để tâm tới nữa.
Mãi đến khi Biệt Vân đã ở trong phủ gần nửa tháng, phu nhân họ Phó mới sực nhớ đến sự hiện diện của nàng, trong lòng không khỏi phiền muộn: Lương Vương đã đích thân sai người đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245534/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.