Ký Nhu chẳng đoái hoài đến tiếng r*n r* ai oán của Bác Sơn, chỉ chậm rãi, từng chữ một hỏi: “Ngươi nói, hắn chửi Tam gia là đồ rùa đen?”
Bác Sơn đang định gật đầu, bỗng trong đầu lóe lên một tia cảnh giác: mắng người là rùa đen, chẳng phải là ngụ ý vợ người ta tư thông với kẻ khác ư? Một câu th* t*c như thế, nếu để tiểu thư nghe rõ, chẳng phải khiến người ta xấu hổ tới mức độn thổ hay sao? Huống chi tiểu thư đây lại chính là vị hôn thê của Tam gia, ngày sau tất sẽ là chính thất của người ta. Hắn kinh hãi trong lòng, vội vàng lắp bắp chữa lời: “Không phải… có lẽ là ta nghe nhầm, cũng có thể là tên gia nô kia nghe sai. Người nọ chửi rất nhiều câu, không chỉ một hai đâu ạ…”
Nói năng lộn xộn, biện giải một hồi, lén liếc mắt nhìn sang, bất giác ngẩn người. Chỉ thấy Ký Nhu từ đầu đến cuối vẫn ngay ngắn ngồi nơi mép tháp, hai tay đặt trên đầu gối, dung nghi đoan trang, không hề có chút dáng vẻ nổi giận. Chỉ có từ ô cửa sổ sau lưng nàng rọi vào một tia sáng, gương mặt nàng khuất trong bóng mờ, thần sắc tối tăm khó phân, đôi mắt sâu lặng, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào bức tường trước mặt, chẳng biết đang nghĩ điều gì.
Bác Sơn trong lòng không yên, liền dè dặt gọi: “Cô nương?”
Ký Nhu đưa mắt nhìn sang, thần sắc khôi phục vẻ thản nhiên, mỉm cười nhàn nhạt nói: “Ta sẽ không nói với Tam gia đâu, ngươi đừng sợ… Ngươi cũng ra tiền viện xem náo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245533/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.