“Cũng chẳng vì chuyện gì đặc biệt”. Ký Nhu ngồi xuống đối diện với phu nhân Hà, lấy ngón tay thon như củ hành non nhẹ chạm vào một con hổ nhỏ bằng vải nằm trên bàn, mỉm cười có phần thâm ý .”Niệm Tú về nhà đã hơn hai tháng rồi, ta thật lòng nhớ tỷ ấy, không biết dạo này nàng ấy sống ra sao.”
Phu nhân Hà bật cười, cảm khái nói: ” Ở nhà mình, dẫu sao cũng là tốt rồi.”
“Dạo này tỷ ấy không gửi thư về sao?”
“Không có.” Phu nhân Hà đáp .Có lẽ vừa mới về, bận rộn quá chăng.
Ký Nhu khẽ gật đầu, cũng không gặng hỏi, lấy từ trong ngực áo ra một phong thư, đặt lên bàn, mỉm cười nói: “Đêm qua ta trằn trọc mãi không ngủ được, chợt nghĩ đến Tỷ Tú nên viết một phong thư cho nàng. Phiền phu nhân giúp ta gửi nó về Tiền Đường.”
“Có mỗi việc cỏn con ấy, mà cô nương cũng tự mình tự đến?” .Phu nhân Hà vui vẻ nhận lời, liền gọi một nha đầu vào, đưa thư cho nàng ta . Đi tìm bác Ngô ở cổng, nhờ bác đem thư này ra trạm dịch.
Ký Nhu nhìn theo bóng nha đầu khuất sau cửa, mỉm cười cảm kích, đứng dậy thi lễ: “Đa tạ phu nhân, để hôm khác ta lại đến chuyện trò cùng người”
Trên đường quay về hoa viên, Ký Nhu dừng lại đôi chút dưới chân tường viện. Nàng nhớ rằng bên phía tường này từng có một chiếc thang. Mỗi khi Thừa Ngọc lén trở về phủ, thường đứng đầu bên kia gọi một tiếng, là gia nhân lập tức mang thang ra cho hắn leo vào. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245535/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.