Dư Thiệu bước nhanh tới, mở chiếc hộp trúc, lấy ống tên ra trình lên cho Lục Tông Viễn. Hắn nhìn thấy y lấy từ trong ống ra một mũi tên, đầu tên vẫn còn nhuốm vết máu đỏ sẫm. Sắc mặt Dư Thiệu bỗng nghiêm lại, cất tiếng: “Đây là mũi tên mà thái y đã rút ra từ thân thể Vương gia sau vụ thích sát.”
“Ngươi giỏi cung tiễn, vậy hãy xem thử mũi tên này có chỗ nào khác với tên thường dùng của đám tùy tòng trong vương phủ hay không?”
Dư Thiệu liền cúi xuống cẩn thận quan sát mũi tên, từ đầu đến đuôi, trái phải đều xem kỹ. Sau cùng, hắn chỉ vào phần lông vũ đã rách nửa, nói: “Lông tên này làm bằng lông gà tây. Tên dùng trong vương phủ đều lấy lông trĩ hoặc lông điêu mà chế tác.”
“Còn gì nữa?” Lục Tông Viễn giục.
Dư Thiệu ngẫm nghĩ chốc lát, lại nói: “Phần gốc của lông tên được gắn thẳng với thân tên, nhưng phần đầu lại hơi lệch đi khoảng một tấc. Dạng gắn này khi b*n r*, mũi tên sẽ xoay tròn giữa không trung, khiến sát thương mạnh hơn gấp bội… Người này giỏi cung tiễn phi thường, kiểu dán lông này cũng rất hiếm thấy.”
Lục Tông Viễn khẽ mỉm cười, lại bỏ mũi tên trở lại ống, lấy khăn lau tay, ung dung nói: “Lúc Phùng Ký Nhu trúng tên hai năm trước, mũi tên ấy cũng dán lông như vậy.”
Câu nói ấy chẳng khác nào sấm nổ giữa trời quang, khiến Dư Thiệu trong chốc lát không thốt được nên lời. Tới khi cơn choáng váng trong đầu dần tan, hắn l**m đôi môi khô khốc, chậm rãi nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245527/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.