Ký Nhu bị luồng hơi phả vào mặt, không kìm được nghiêng đầu né tránh, vừa né vừa cười khúc khích. Cánh tay bị Ức Dung kéo khẽ một cái, nàng mới sực tỉnh, được nhắc nhở: “Thưởng đi chứ!”
Túi thơm trên người Ký Nhu sớm đã rơi mất, nàng còn đang do dự, chợt thấy Từ Thừa Ngọc cũng mắt sáng rỡ chờ đợi, lòng liền linh động, đưa tay tháo chiếc nút áo bằng vàng chạm hình ong hút hoa trước ngực, nhắm ngay hắn mà ném. Thừa Ngọc sững người một chút, thấy có kẻ định giành lấy, liền cuống quýt đưa tay đón, siết chặt trong lòng bàn tay. Đang định mở miệng nói gì, lại bị người ở đuôi rồng lôi đi, lảo đảo mà bị kéo khuất, vẻ mặt còn mang theo mấy phần luyến tiếc, bước một quay đầu ba lần mà trông lại.
Ký Nhu đợi hắn đi xa mới lặng lẽ sờ lên d** tai, chỉ thấy nóng bừng như bị lửa đốt. Chiếc cổ áo hé mở bị gió lạnh luồn vào, nàng vậy mà chẳng cảm thấy lạnh, chỉ thấy khắp người khí huyết sục sôi, mơ hồ như mê như say, không rõ mình đang ở nơi nào nữa.
Đến khi đầu óc tỉnh táo lại, lòng nàng lại dâng lên mấy phần hối hận, chỉ thấy hành động vừa rồi có phần lả lơi quá mức. Nàng đưa tay khẽ vuốt cổ áo, quay người dựa vào lan can đá, ánh mắt lững lờ lướt qua mặt nước, bỗng nhìn thấy trong vô số họa phảng lênh đênh theo sóng, có một chiếc đang đậu dưới bóng lồng mờ sáng, rèm thủy tinh trước cửa sổ nhỏ “soạt” một tiếng bị người vén lên từ trong.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245528/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.