Thừa Ngọc đặt con mèo xuống đất, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Khách quý, khách quý.”
Vừa nói vừa khẽ giơ tay, mời ba người bọn họ vào trong đàm thoại, rồi tự mình chống tay đứng dậy khỏi chiếc trường kỷ. Tiểu đồng thấy bước chân hắn lảo đảo, định tiến lên đỡ, nhưng Thừa Ngọc trừng mắt lườm một cái, liền đuổi khéo đi. Sau đó, hắn đích thân vén rèm, miệng không ngừng mời gọi: “Mời vào, mời vào.”
Ba người Ức Dung đều nín nhịn không cười, đợi khi đã vào phòng rồi mới bật cười nghiêng ngả.
Thừa Ngọc chẳng hiểu đầu cua câu chuyện ra sao, hết ngó người này lại nhìn sang người kia, sau cùng đành mặc kệ, đưa tay lấy từ khay sơn đỏ trong tay nha đầu một chén trà sứ ngũ sắc vẽ cảnh Điêu Thuyền bái nguyệt, đưa đến trước mặt Ký Nhu. Dừng lại một lát, lại lấy thêm một chén khác vẽ cảnh Yến ngữ xuân phong đưa cho Niệm Tú.
Ức Dung thấy vậy, liền không vui, liên tiếp hỏi: “Thế còn ta?”
Thừa Ngọc liền cười cười, đưa nốt chiếc chén cuối cùng cho nàng, nói: “Mời muội muội dùng trà!”
Ức Dung bưng chén lên xem, thấy trên nắp vẽ hình Chung Quỳ say rượu bằng men lam, liền sa mặt, bực tức nói: “Sao hai người bọn họ thì một là mỹ nhân, một là hoa cỏ, mà riêng ta lại thành ra cái này?”
Thừa Ngọc đường đường chính chính đáp: “Là kính lão đắc thọ! Muội lớn tuổi nhất, dĩ nhiên phải dùng cái bình thường nhất rồi!”
Ức Dung bật cười: “Kính lão đắc thọ hay lắm! Niệm tỷ là lớn nhất, sao lại phải dâng trà cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245526/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.