Ngày hôm sau Điền Lâm Hỉ rời khỏi thôn Xuân Trúc, Diệp Trạch Đào nhìn theo chiếc xe chạy xa dần, tinh thần trở nên rất mệt mỏi. Nói chuyện cả đêm hôm qua, sau khi trở về thì bản thân cũng không ngủ được, trong đầu lúc nào cũng nghĩ tới những lời Điền Lâm Hỉ đã nói.
Lý lẽ của Điền Lâm Hỉ rất là cực đoan, nhưng cũng rất thẳng thắn. Lý luận bằng mọi cách để tiến thân của ông đã đánh một đòn tâm lý rất mạnh vào Diệp Trạch Đào. Lý luận này đã xung đột rất gay gắt với quan điểm làm việc từ xưa đến nay của hắn.
Nếu dựa theo những gì Điền Lâm Hỉ nói thì không được để đối thủ nắm bắt trúng nhược điểm của mình. Chỉ cần không tổn hại đến bản thân, bất cứ thủ đoạn như thế nào cũng đều có thể sử dụng. Sau khi đánh bại đối thủ, còn phải khiến cho đối thủ không còn sức mà trở mình nữa mới thôi, điều này quả thật quá tàn nhẫn!
Vừa nhớ lại tất cả những lời Điền Lâm Hỉ nói, Diệp Trạch Đào không tài nào chợp mắt được, thật là quá tàn nhẫn!
Nhưng mà, Diệp Trạch Đào lại không thể không thừa nhận rằng lý lẽ của Điền Lâm Hỉ rất là hợp lý. Trong chốn quan trường hoàn toàn là một nơi đầy rẫy nguy hiểm, mọi người chỉ tin tưởng vào quyền lực, không tin vào nước mắt!
Nếu như là người khác nói với hắn những lý lẽ này, thì Diệp Trạch Đào sẽ không xem trọng, nhưng, đó là những lý luận mà chính Điền Lâm Hỉ nói. Ông ấy rõ ràng cũng là người có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780233/chuong-215.html