Hai người cứ như vậy trò chuyện một cách say sưa, dần dần bắt đầu nói đến một số chuyện có nhiều ẩn ý, thái độ của hai người đều ít nhiều có chút xao động.
Dù sao sự việc cũng đã như vậy, lại thêm lý lẽ của lão Điền tác động mạnh đến Diệp Trạch Đào, khi nói chuyện trong điện thoại, Trịnh Tiểu Nhu không biết vô tình hay cố ý, trong từng lời nói có chỗ úp mở khó hiểu, tình huống như vậy nếu như trước đây, Diệp Trạch Đào có thể sẽ không nói tiếp nữa, nhưng hiện tại cũng có một ý tưởng phóng túng, cũng hùa theo trả lời một hai câu hỏi.
Một câu đi hai câu lại, trong lời nói của hai người đang bộc lộ nhiều điều mập mờ, làm cho Trịnh Tiểu Nhu càng nói chuyện càng hứng thú cực độ.
Diệp Trạch Đào khi nói chuyện như thế này, mới cảm thấy trong lòng mình rất là thoải mái, mọi sự bực dọc dường như cũng tan biến đi, chỉ còn lại sự trò chuyện mang tính chất rất nhẹ nhàng.
- Trạch Đào, anh cứ mạnh dạn mà làm, không thể làm gì được anh đâu? Cùng lắm là đổi đến nơi khác thôi, hết đường rồi, em sẽ giúp anh lo liệu!
- Về điểm này thì không cần, anh tin vào bản thân mình!
Tâm tình của Diệp Trạch Đào cũng tốt hơn nhiều rồi, trong lòng đều tràn ngập ý chí chiến đấu, trong Huyện xảy ra nhiều chuyện như vậy, đối với bản thân thì đây giống như một cơ hội.
- Anh là cừ khôi nhất! Em biết rồi!
- Uhm, em cứ biết thế đi.
Lời nói của hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780234/chuong-216.html