- Trạch Đào àh, ta muốn hỏi cậu một vấn đề, cậu muốn làm một quan chức như thế nào?
Vừa mới có một tí cảm động, bây giờ Điền Lâm Hỉ đột nhiên hỏi một câu mà ngay cả bản thân Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy rất khó trả lời, trong phút chốc khiến cho hắn ngẩn cả người.
Một lát sau mới lên tiếng:
- Đương nhiên là quan liêm khiết rồi!
Nói ra đáp án này, trong lòng Diệp Trạch Đào cảm thấy khó mà cười nổi, lão Điền này đem lý luận trắng đen không rõ ràng ra, đáp án này của mình căn bản không phải là một đáp án chuẩn xác, vẫn thật là khó nói cho rõ ràng rằng trong chốn quan trường từ đầu đến cuối người như thế nào mới gọi là quan liêm khiết.
Trên mặt lão Điền lộ ra thái độ kỳ dị, lắc đầu nói:
- Trạch Đào àh, đáp án này của con không toàn vẹn rồi, không phải một quan nhân cần phải có tấm lòng hay sao!
Diệp Trạch Đào đã không có cách nào nói lại nữa rồi, kỳ thực là không quá chú trọng đến vấn đề này, từ cổ đến kim, bất cứ một quan chức nào cũng sẽ nói anh ta không phải là một vị quan lại thối nát, mỗi một con người đều có dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, đều phô trương thân thế mình là quan liêm khiết, sự việc như thế này chỉ có thể là do nhân dân phê bình là chính xác nhất.
Càng có quá nhiều người sau khi tiêu diệt nói tốt nói xấu gì cũng đều có, việc này căn bản là không có cách nào nói rõ trắng đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780232/chuong-214.html