Điền Lâm Hỉ hôm nay xem ra là lại muốn giảng giải cho Diệp Trạch Đào, khó có được một người chỉ bảo bảo cho mình những hiểu biết về chốn quan trường, Diệp Trạch Đào đến là tỏ ra vui vẻ, rất chăm chỉ ngồi nghe ở chỗ kia.
Bước vào chốn quan trường phức tạp như vậy, Diệp Trạch Đào sớm đã cảm thấy những nội dung trong bài học này vốn không có bất cứ công dụng gì, chốn quan trường mới là lớp học mà con người học cách giải quyết công việc thật sự.
Một người có được kinh nghiệm đầy đủ giới quan trường chính là bảo bối, anh ta có thể đem kinh nghiệm của mình truyền thụ lại, thế thì càng thêm khan hiếm hơn rồi!
Uống một chút rượu, hứng thú nói chuyện của Điền Lâm Hỉ cũng càng nhiều hơn, mỉm cười rồi nhìn về phía Diệp Trạch Đào nói:
- Trạch Đào, cậu cho rằng làm cách nào để phân biệt người tốt và người xấu trong giới quan trường?
Vấn đề này thật sự là Diệp Trạch Đào không nghĩ tới, nhất thời tỏ ra có chút đờ đẫn, vấn đề này vốn là không trả lời tốt được.
Kỳ thực, cũng thật đúng là có rất nhiều người cũng không có nghiêm túc nghĩ tới việc này, trong tư duy của nhiều người đều có một vài cách để phân biệt, thế nhưng, thật sự để nói chính xác thì rất khó.
- Thưa thầy, vấn đề này khó có thể giải thích rõ ràng!
Điền Lâm Hỉ thở dài một tiếng nói:
- Nói thật lòng, ta cũng không hoàn toàn hiểu được!
Diệp Trạch Đào liền có một cảm giác dở khóc dở cười.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780231/chuong-213.html