Cuộc họp diễn ra khá lâu. Ôn Phương đề nghị mọi người đến quán ăn nhỏ ăn một bữa. Trong lúc ăn cơm mọi người đều rất nhiệt tình, không ngừng kính rượu với nhau. Dù sao thì xã Xuân Trúc phát triển như thế này, đối với mọi người mà nói đều là chuyện tốt.
Khi ăn cơm xong đi về ký túc xá, Diệp Trạch Đào có chút men say, mọi người đều rất nhiệt tình kính rượu, các nhân viên trong bộ máy chính quyền xã bên ngoài đều tỏ vẻ rất thân thiết. Tất cả việc này đều làm cho Diệp Trạch Đào cảm nhận được xã Xuân Trúc phải thay đổi để mọi người có được sự nhiệt tình. Ở tại một nơi nào đó sợ nhất là đánh mất đi tình cảm mãnh liệt của mọi người. Bầu không khí bây giờ rất tốt, có ích cho sự phát triển của xã Xuân Trúc.
Đi trên cái mương nhỏ của xã này, Diệp Trạch Đào vận một hồi Ngũ Cầm Hí, cảm giác say cũng tan biến đi nhiều.
Diệp Trạch Đào đang nghĩ một chút gì đó, rốt cuộc Ngũ Cầm Hí mà ông Điền truyền thụ này là dạng công pháp như thế nào. Dường như nó có sự khác biệt rất lớn đối với những môn phái khác.
Nơi này đã có sự thay đổi rất lớn rồi!
Nhìn thấy tình trạng phân ngựa phân trâu ở khắp nơi, Diệp Trạch Đào có chút kích động.
Vừa mới tới gần trường học, Diệp Trạch Đào liền nhìn thấy ký túc xá của mình có ánh sáng.
Nhìn thấy ánh sáng này, Diệp Trạch Đào đột nhiên cười, hẳn là Dương Ngọc Tiên hoặc là Thôi Nguyệt Lan đang ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780212/chuong-194.html