Cùng với mọi người nói chuyện phiếm được một hồi. Dương Ngọc Tiên và bọn Thôi Nguyệt Lan đều ngồi bên cạnh Diệp Trạch Đào, Diệp Trạch Đào nhìn qua Dương Ngọc Tiên và hỏi một câu:
- Hiện giờ mẹ của em thế nào rồi?
Dương Ngọc Tiên lộ ra vẻ vui sướng nói:
- Đã đón mẹ về nhà rồi ạ, bác sĩ nói tĩnh dưỡng nữa là khỏi hẳn thôi!
Diệp Trạch Đào liền mỉm cười nói:
- Vậy thì hay quá! Phải bổ sung nhiều dinh dưỡng vào. Tôi có đem một số thuốc bổ về, lát nữa em đem về giúp tôi đưa cho mẹ em.
Dương Ngọc Tiên liền nhìn Diệp Trạch Đào:
- Đều là nhờ sự giúp đỡ của thầy, mẹ em nói là phải nghe lời của thầy Diệp!
Đối với việc tặng quà của Diệp Trạch Đào, Dương Ngọc Tiên không hề có bất cứ ý muốn từ chối. Cô ta nhớ đến lời nói của bố mẹ đã nói với mình. Bây giờ với Diệp Trạch Đào là người một nhà, phải nghe lời của thầy Diệp.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Dương Ngọc Tiên, Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy vui mừng cho cô.
Thôi Nguyệt Lan ngồi bên cạnh, trông thấy Diệp Trạch Đào nói chuyện không ngừng với Dương Ngọc Tiên, cô ta liền xen vào nói:
- Thưa thầy Diệp, hôm nay mẹ em nói là bà muốn mời thầy đến nhà dùng bữa cơm, ngày mai đi được không thầy?
- Được đó, cũng đúng lúc tôi không có nơi để dùng bữa, vậy thì đi nhà em ăn một bữa.
Ăn cơm vốn là một việc bình thường. Diệp Trạch Đào cũng thường bưng bát đến khắp các gia đình để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780213/chuong-195.html