Trước Thượng Thanh Cung, Kim Linh thánh mẫu ngồi xếp bằng dưới một gốc cây, buồn bực ngán ngẩm.
Một đóa tường vân hạ xuống, tường vân tản đi lộ ra Đa Bảo đứng trên mặt đất, hắn cất bước muốn đi lên Thượng Thanh Cung.
Kim Linh thánh mẫu vui mừng reo lên: “Đại sư huynh!”
Đa Bảo dừng chân quay đầu nhìn về phía gốc cây, kinh ngạc nói: “Kim Linh sư muội, sao ngươi lại ở chỗ này?”
Kim Linh cười nói: “Sư huynh, ngươi đang suy nghĩ gì đó? Ngay cả ta ở đây mà cũng không phát hiện ra.”
Đa Bảo cũng cười nói: “Một điểm nghi hoặc trong tu luyện, sư muội cũng đến cầu kiến sư phụ sao?”
Kim Linh gật đầu nói: “Đúng vậy!”
Đa Bảo hỏi: “Vậy sao không đi vào mà lại ở đây?”
Kim Linh bất đắc dĩ nói: “Bạch Cẩm sư huynh đang thỉnh an ở bên trong, ta cũng chỉ có thể ở bên ngoài chờ thôi.”
Trong lòng Đa Bảo khẽ động, Bạch Cẩm cũng ở đây? Không phải hắn đề điểm đại đạo chi đồ cho sư phụ trước rồi đó chứ? Loại chuyện này không phải Bạch Cẩm không làm được, nhất thời trong lòng liền có chút bất an.
Kim Linh nghi hoặc nhìn Đa Bảo, hôm nay Đại sư huynh làm sao vậy? Sao tâm thần cứ như không được tập trung? Đa Bảo quay đầu nhìn Kim Linh, hỏi: “Sư muội, ngươi biết Bạch Cẩm đang nói gì với sư phụ không?”
Kim Linh do dự một chút rồi nói: “Lúc ta mới tới cầu kiến thì hình như nghe thấy vấn đề gì đó về luyện khí, cụ thể như thế nào thì không rõ lắm, chỉ nghe được đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241663/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.