Đám đệ tử ngoại môn Cầu Thủ Tiên và Trường Nhĩ Định Quang Tiên đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cung kính chắp tay thi lễ, đồng thời kích động nói: "Bái kiến Đại sư huynh!"
Đa Bảo bước từng bước trên hư không, lơ lửng giữa trời.
Bạch Cẩm cũng chắp tay thi lễ, mỉm cười chào hỏi: "Chào sư huynh!"
Đa Bảo cũng chắp tay đáp lễ: "Chào sư đệ! Sư đệ được Nữ Oa nương nương ưu ái, nóng tính hơn nhiều!"
Bạch Cẩm đứng thẳng người, bật cười sang sảng: "Sư huynh, ngươi hiểu ta mà. Trước giờ sư đệ lười nhác, bình thường ta không muốn quản mấy chuyện lông gà vỏ tỏi nhưng sư phụ đã tin tưởng ta, cho ta làm ngoại môn thủ đồ thì đương nhiên ta phải gánh vác trách nhiệm của ngoại môn thủ đồ."
Đa Bảo gật đầu, lạnh nhạt nói: "Sư đệ có trách nhiệm như vậy, nhất định là sư phụ sẽ hài lòng. Nhưng phải chăng ngươi ra tay với đệ tử đồng môn hơi nặng?"
Sắc mặt Bạch Cẩm tối sầm, hắn hỏi thẳng: "Sư huynh, đây là đâu?"
"Kính Tử Hồ."
"Ai đặt tên?"
"Tất nhiên là sư phụ."
"Trước đây sư phụ đặt tên cho hồ này là Kính Tử Hồ vì hy vọng các đệ tử chúng ta giữ lòng như gương sáng. Kính Tử Hồ tức là Tĩnh Tự Hồ, đây vốn là nơi sư phụ cho chúng ta tĩnh tâm tu đạo, ẩn chứa kỳ vọng của sư phụ đối với chúng ta, mong các đệ tử thành tài. Vậy mà bọn hắn lại gây ồn ào ầm ĩ ở Kính Tử Hồ, nướng thịt uống rượu, hành vi phóng túng, đâu còn phong thái của kẻ tu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241662/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.