Bạch Cẩm cười ha ha nói: "Yên tâm đi! Giống răng dài không ăn nấm đâu.”
Cô Lương trợn mắt không tin nổi: "Sư huynh, sao huynh biết chủng loài của ta là gì?”
Bạch Cẩm không nhịn được đưa tay chạm vào hai búi tóc hình nấm trên đầu Cô Lương, hắn cười nói: "Chuyện đó rất rõ ràng mà!”
Cô Lương cũng đưa tay sờ sờ đầu mình, lập tức bừng tỉnh hiểu ra, nàng thề: "Trở về liền đổi kiểu tóc khác.”
"Không cần đổi, ta cảm thấy rất đáng yêu đó."
Cô Lương vui vẻ cười hì hì, sau đó chống cằm đánh giá Bạch Cẩm: "Sư huynh, hình như ngươi không cảm thấy lo lắng tí nào.”
"Có gì phải lo sợ?"
"Ngươi không sợ sư phụ và sư bá có thể thành đạo thật sao?"
“Đó là chuyện tốt mà!”
Cô Lương mờ mịt: "Sư huynh, ta thật sự không hiểu được ngươi. Hừ! Chúng ta rất lo lắng như vậy mà ngươi lại không thèm để ý chút nào.”
Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Nói với bọn hắn, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa mà tu luyện cho tốt đi, tĩnh tâm ngộ đạo mới là con đường đúng đắn.”
“Lại là câu này! Cô Lương đứng dậy nói: "Vậy ta đi đây!”
“Thứ lỗi cho ta không tiễn nhé!”
Cô Lương nhảy nhót đi ra ngoài, vừa nhảy còn vừa giật giật búi tóc trên đầu, trông rất đáng yêu.
Bạch Cẩm vung tay, cửa cung điện “ầm” một tiếng đóng lại, hắn nhảy lên ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục nhắm mắt chữa thương.
…
Bảy năm sau, đột nhiên thiên địa phát sinh dị biến, tất cả tiên nhân đều mơ hồ cảm giác được ba luồng khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241664/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.