Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề cùng nhau thở dài thi lễ: “Bái kiến ba vị sư huynh!”
Thái Thượng, Nguyên Thủy và Thông Thiên đáp lễ: “Bái kiến sư đệ.”
Năm người đứng lên nhìn nhau cười, bầu không khí tựa hồ vô cùng hòa hợp.
Thái Thượng nhìn năm người sau lưng Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề, nói: “Bọn hắn cũng là cao đồ của các ngươi sao?”
Chuẩn Đế cười nói: “Không tính là cao đồ. Phương Tây khó khăn không có nhiều nhân tài như ở phương Đông, ở phương Tây thì bọn hắn khá ổn nhưng ở phương Đông lại biến thành một người tầm thường.”
Năm người sau lưng Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề cúi đầu không lên tiếng, thoạt nhìn vô cùng khiêm tốn.
Nguyên Thủy nói: “Có thể lọt vào pháp nhãn của hai vị sư đệ thì sao có thể là người tầm thường được chứ? Đa Bảo, ngươi phụ trách tiếp đãi những sư đệ đến từ phía Tây đi, không được vô lễ.”
Đa Bảo đạo nhân cung kính đáp: “Vâng!”
Chuẩn Đề nói: “Các ngươi đều đi đi! Thỉnh giáo Đa sư huynh, học tập cho tốt.”
Ba người sau lưng Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề cung kính mà khiêm tốn đáp: “Vâng!”
Sau đó đi theo đám người Đa Bảo đi ra sau núi.
…
Thái Thượng vừa cười vừa nói: “Hai vị sư đệ khó có dịp đến một chuyến. Đi thưởng thức cảnh đẹp ở Côn Luân Sơn với ta chứ?”
Tiếp Dẫn mỉm cười nói: “Cung kính không bằng tuân mệnh.”
“Ha ha.” Một tiếng cười khẽ vang vọng trong thiên địa, thanh âm thanh thúy vang lên trên bầu trời Côn Luân Sơn: “Sư huynh đệ gặp nhau, sao lại không cho ta biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232159/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.