Ngao Quảng từ bên cạnh bay tới, vô cùng u oán mà nhìn Bạch Cẩm, giống như oán phu vừa bị cướp mất tiểu tức phụ.
Bạch Cẩm đưa tay vỗ bả vai Ngao Quảng rồi trấn an: "Có đôi khi trong số mệnh mà có thì ắt phải có, trong số mệnh không có thì chớ cưỡng cầu, cái gì nên là của ngươi thì ngươi sẽ không chạy thoát được, không nên là của ngươi thì ngươi cầu cũng vô dụng."
Ngao Quảng lẩm bẩm nói: "Ta cảm thấy cái Tiên Thiên Linh Bảo này nên là của ta."
Bạch Cẩm liếc hắn một cái rồi ha ha cười nói: "Cha mẹ ngươi có biết rằng ngươi không biết xấu hổ như vậy không?"
Ngao Quảng bật thốt lên theo bản năng: "Lão gia hỏa kia còn không biết xấu hổ hơn ta."
Bạch Cẩm không nói nên lời, hay thật đấy, đây đâu phải là rồng? Rõ ràng là một ổ rắn vô lại.
Bạch Cẩm tức giận nói: "Ngươi còn muốn đi ra ngoài không?"
Ngao Quảng gật đầu liên tục, vội vã nói: "Muốn! Muốn! Bây giờ chúng ta lập tức đi ra ngoài."
Bạch Cẩm vung tay lên, Đại Hồng Bào mẫu thụ ở xa xa biến mất trong nháy mắt, trên đất có thêm một cái hố lớn, một gợn sóng quét qua không gian, hai người lập tức biến mất trong không gian Tiên Thiên bất diệt.
Dưới Vũ Di Sơn hiện lên hai bóng người.
Ngao Quảng đưa tay hướng về phía bầu trời, hưng phấn hét lớn: "Ôi! Bầu trời! Ôi! Biển khơi! Ngao Quảng ta lại về rồi đây..."
Bộp! Bạch Cẩm đưa tay gõ lên đầu Ngao Quảng một cái rồi nói: "Nhỏ tiếng một chút cho ta."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232158/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.