Trong lương đình, Thông Thiên bật cười ha hả, cực kỳ không vui nói: "Hai đệ tử của sư đệ thật thủ đoạn đấy!"
Nguyên Thủy cũng thoáng tỏ ý bất mãn, hắn nói: "Hai vị sư đệ đến đây để vạch lá tìm sâu đấy à?"
Tiếp Dẫn đau khổ ra mặt: "Ba vị sư huynh hiểu lầm rồi, giữa các đệ tử có phương thức nói chuyện riêng, không phải do chúng ta chỉ dẫn. Hôm nay hai chúng ta đến đây là để hỏi chuyện.”
Thái Thượng bình thản cất lời: "Tiếp Dẫn Sư đệ nói có lý, chuyện giữa bọn hắn thì cứ tùy bọn hắn giải quyết, nếu luận đạo thua thì cũng là do đạo không bằng người, chẳng có hại gì với bọn hắn cả."
Thông Thiên hừ lạnh, chẳng nói chẳng rằng.
Nguyên Thủy hỏi: "Các ngươi muốn hỏi chuyện gì?"
Chuẩn Đề nghiêm nghị nói: "Thánh Nhân đạo! Lão sư ban thưởng Hồng Mông Tử Khí cho chúng ta, nói rằng chúng ta có thể dựa vào nó mà thành Thánh nhưng trong những năm gần đây, ta và sư huynh bế quan lĩnh ngộ mà không có kết quả, vì vậy chúng ta đến thỉnh giáo ba vị sư huynh."
Thái Thượng lắc đầu đáp: "Thánh Nhân đạo vô cùng huyền ảo, chúng ta cũng không biết đâu."
Nữ Oa cười khẽ: "Các sư huynh đệ trò chuyện với nhau, sư huynh cần gì phải che che giấu giấu?"
"Thôi được! Sư muội đã lên tiếng thì ta nói vậy."
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đều nhìn sang Thái Thượng, lòng thầm lo lắng. Lẽ nào hắn thật sự có điều lĩnh ngộ? Những lời bọn hắn nói trước đó không phải lời nói khách sáo, hai người đã lĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232160/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.