Tang Hứa hơi bất ngờ quay đầu lại, thấy Kỷ Thời Thanh đang ngồi nghiêm chỉnh trên sofa, cười ngoan ngoãn với cô.
Khoảnh khắc đó, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp.
“Em…” Cô nhìn cậu, rồi lại quay đầu nhìn về phía phòng của Tống Lạc Bạch, “Chị tưởng hai đứa nói chuyện xong rồi.”
“Bọn em nói xong rồi mà.” Kỷ Thời Thanh nói, “Chỉ là cậu ấy chắc cần thời gian để tiêu hóa một chút, nên quay về phòng rồi. Em tự ngồi đây một lát cũng không sao, chỉ là bây giờ hơi đói rồi.”
Tang Hứa yên lặng nhìn cậu một lúc.
Đôi mắt của cậu trai trong sáng, sáng ngời, gương mặt cũng rất sạch sẽ. Khi cười, dù cố tỏ ra ngoan ngoãn, vẫn lộ ra một tia láu lỉnh tinh nghịch.
Người ta thường nói “cháu trai giống cậu”, nhưng theo Tang Hứa, Kỷ Thời Thanh chẳng giống chút nào với hai người cậu mà cô từng gặp.
Lúc cô còn đang ngẩn người, Kỷ Thời Thanh lại cất tiếng gọi cô: “Chị ơi?”
Tang Hứa rất nhanh lấy lại tinh thần, nhìn cậu nói: “Em tối rồi còn không về, người nhà sẽ lo đấy.”
“Em làm gì có ai ở nhà đâu, về cũng chỉ một mình thôi.” Kỷ Thời Thanh nói, “Chị cho em ăn ké bữa cơm đi mà.”
Nghe cậu nói nhà không có ai, người bình thường có lẽ sẽ thuận miệng hỏi một câu về cậu ruột, nhưng Tang Hứa thì chẳng buồn hỏi lấy một chữ.
Một đứa nhỏ đã nói đến nước này, nếu cô còn từ chối thì đúng là quá phũ phàng.
Vì vậy Tang Hứa chỉ đành lấy điện thoại ra hỏi: “Em muốn ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216479/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.