Mở cửa lần nữa lại nhìn thấy Kỷ Thời Thanh, Tang Hứa thật sự cảm thấy đau đầu.
Thế nhưng Kỷ Thời Thanh vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, nheo mắt cười nhìn cô:
“Chị à, em đến tìm Tống Lạc Bạch. Cậu ấy sắp phải quay lại trường rồi phải không? Sắp thi cuối kỳ rồi, bài vở rớt lại nhiều quá, em sợ cậu ấy không theo kịp nên mang đến mấy quyển ghi chép, mong là có ích cho cậu ấy.”
Lý do này hoàn toàn không có khe hở, Tang Hứa cũng không thể từ chối cậu ta ngoài cửa.
Chỉ là cô cũng không muốn can dự quá sâu vào chuyện giữa hai người, chỉ tay về phía phòng của Tống Lạc Bạch:
“Em tự đi tìm nó đi.”
“Vâng ạ!” – Kỷ Thời Thanh đáp một cách đầy khí thế.
Tang Hứa quay người trở về phòng mình.
Cô không biết Kỷ Thời Thanh có gặp được Tống Lạc Bạch không, nói chuyện thế nào. Tóm lại là đến khi cô mở cửa phòng lần nữa, trong nhà yên ắng như chưa hề có ai đến.
Không ngờ hôm nay cậu ta lại rút lui dễ dàng đến thế.
Tang Hứa thở phào nhẹ nhõm, đi vào bếp rót cho mình cốc nước, lúc ra lại bất ngờ phát hiện thùng rác cạnh phòng ăn đã gần đầy.
Tang Hứa mơ hồ nhớ lúc cô về nhà thì thùng rác vẫn còn trống một nửa, sao lại đầy nhanh vậy? Cô cau mày, ban đầu định gọi Tống Lạc Bạch ra xử lý, nhưng cuối cùng vẫn là tự mình làm, gom rác lại rồi mang xuống tầng.
Khi xuống đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Tang Hứa vừa định ném túi rác vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216480/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.