Khi Tang Hứa bước vào phòng bệnh, Tống Lạc Bạch đang yên lặng nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, lông mày lại nhíu chặt, ánh mắt dõi theo cảnh sát rời đi.
Thấy Tang Hứa, cậu mới dời mắt nhìn sang cô, nhưng vẫn không lên tiếng.
Mãi đến khi cảnh sát rời đi hẳn, cậu mới mở miệng hỏi một câu:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Phía bên kia không truy cứu nữa, nên vụ án được rút rồi.”
Rõ ràng câu trả lời ấy khiến Tống Lạc Bạch hơi đờ ra, một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Tang Hứa liếc nhìn vết thương trên trán cậu, rồi lại nhìn đến cổ tay đầy vết hằn, ngập ngừng một chút rồi mới hỏi:
“Cơn mất kiểm soát đột ngột kia là sao?”
Nghe vậy, Tống Lạc Bạch im lặng giây lát, rồi chậm rãi đáp: “Em giả vờ.”
Tang Hứa nghe vậy, nhất thời không nói được gì.
Tống Lạc Bạch lại tiếp lời: “Không phải chị từng nói sao, nếu đã dám hy sinh bản thân, thì chi bằng đi thêm vài bước.”
Tang Hứa làm ra vẻ kinh ngạc: “Từ bao giờ nghe lời chị như thế?”
Tống Lạc Bạch lập tức biến sắc: “Em làm vì chính mình!”
“Ồ.” Tang Hứa nhẹ đáp một tiếng, rồi nói tiếp, “Vậy thì nhớ đừng nói với ai là chị chỉ dạy. Loại chuyện này, chị không dạy nổi đâu.”
Tống Lạc Bạch trừng mắt nhìn cô một cái, không tiếp tục tranh cãi. Nhưng nghĩ tới việc vụ án bỗng nhiên được rút, vẫn không nhịn được lẩm bẩm:
“Sao đột nhiên lại không truy cứu nữa?”
Tang Hứa ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu trả lời tin nhắn trên điện thoại, như thể chẳng nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216478/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.