Tối hôm đó, Tang Hứa ở một mình trong căn phòng suite của Yến Thời Dư.
Thật ra sau khi gặp lại anh, tâm trạng cô đã phần nào an ổn trở lại.
Yến Phượng Kỳ tuy hành xử điên cuồng, nhưng mấy ngày nay vẫn chưa thật sự ra tay với Yến Thời Dư, chứng tỏ hắn vẫn có phần dè chừng.
Đặc biệt là nếu hắn vẫn còn đang chờ đợi phản ứng từ ông cụ Yến, thì lại càng không thể hành động thái quá.
Hơn nữa, Yến Thời Dư cũng đã nói với cô, ngày mai có thể quay về Hoài thị.
Thế nhưng, Tang Hứa vẫn trằn trọc mãi không ngủ được.
Có lẽ là vì nơi xa lạ.
Cũng có thể vì mọi chuyện diễn ra quá đột ngột.
Cô nằm yên lặng trên giường, nhìn ánh trăng sáng treo cao bên ngoài cửa sổ, không sao nhắm mắt được.
Cùng lúc đó, trong căn suite bên cạnh, Đoạn Tư Ngụy đang ngồi thu mình trên ghế sofa, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, tóc tai bù xù, mắt đỏ ngầu, thỉnh thoảng lại cầm điện thoại lên nhìn, mỗi lần nhìn là vẻ cáu kỉnh trên mặt lại hiện rõ hơn.
Cao Nham vừa từ ngoài bước vào, đẩy cửa thấy cảnh đó thì không khỏi thở dài một tiếng:
“Tín hiệu bị chặn hết rồi, có nhìn nữa cũng chẳng có gì đâu.”
Đoạn Tư Ngụy chửi thề một câu thô tục.
Cao Nham cũng hiểu cảm giác của anh ta — người luôn sống giữa phồn hoa náo nhiệt, giờ bị nhốt ở đây hơn ba mươi tiếng, mất tự do, không điện thoại, không liên lạc — có khi còn khó chịu hơn bị đánh đập.
“Yến Thời Dư đâu?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216433/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.