Tang Hứa nhìn qua vai Yến Thời Dư, ánh mắt dừng lại trên người Yến Phượng Kỳ.
Người kia vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa cùng nụ cười nhàn nhạt, tư thế lười biếng mà thư thái. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt cô chạm đến, khóe môi anh ta cong lên như cười, thế nhưng sau cặp kính, ánh mắt lại hoàn toàn vô cảm.
Một người như vậy, thật khiến người ta rùng mình.
Tang Hứa cuối cùng vẫn lên tiếng:
“Nếu ngài còn định từ từ thẩm vấn tôi, thì câu trả lời cũng không thay đổi. Tôi không quen biết cũng chưa từng gặp vị cô Tống mà mọi người nói đến. Tôi cũng không biết tại sao cây bút đó lại xuất hiện trong túi tôi.”
Yến Phượng Kỳ nghe vậy, hơi nhướng mày:
“Thật vậy sao?”
Tang Hứa nhìn thẳng vào mắt anh ta, đáp lại thản nhiên không chút sợ hãi:
“Đúng vậy.”
Yến Phượng Kỳ nhìn cô vài giây, rồi bật cười khẽ, sau đó quay đầu nói với người đứng sau lưng mình:
“Đã vậy thì, dẫn vị tiểu thư này xuống dưới. Cho cô ấy thêm thời gian suy nghĩ. Khi nào có câu trả lời khác, chúng ta lại nói tiếp.”
“Yến Phượng Kỳ.” Yến Thời Dư xoay lưng về phía anh ta, giọng nói lạnh lẽo vang lên, “Cô ấy sẽ không có câu trả lời nào khác cho anh đâu.”
“Ý cậu là, cậu có thể đại diện hoàn toàn cho cô ấy?” Yến Phượng Kỳ lơ đễnh cụp mắt, “Vậy nếu cuối cùng tôi phát hiện chuyện này có liên quan đến cô ấy, cậu cũng sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm?”
Yến Thời Dư chỉ quay đầu nhìn anh ta một cái:
“Anh cứ việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216432/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.