Dù cách xa đến vậy, dù gương mặt người kia còn mơ hồ chưa rõ.
Thế nhưng Tang Hứa vẫn có thể khẳng định, người đang ngồi bên phải chiếc bàn đó—chính là anh.
Khoảnh khắc ấy, Tang Hứa chợt có một nhận thức sâu sắc—
Thì ra dạ dày thực sự là cơ quan chứa đựng cảm xúc.
Hai ngày qua trong mông lung vô định, ăn chẳng biết ngon, toàn thân dường như rơi vào trạng thái tê liệt, hoàn toàn không cảm nhận được gì từ thế giới bên ngoài.
Nhưng đúng vào lúc nhìn thấy anh, dạ dày cô đột nhiên co thắt đau dữ dội.
Đau đến mức nước mắt cũng không kiểm soát được mà trào ra.
Tang Hứa dùng đôi tay bị trói chặt đè lên mắt mình, ngồi xổm tại chỗ rất lâu.
Cho đến khi người dẫn đường bắt đầu lúng túng, cẩn trọng hỏi:
protected text
Lại một lúc lâu nữa, khi người kia đã sắp không nhịn được mà định ra tay, Tang Hứa cuối cùng cũng ngẩng đầu đứng dậy.
Người dẫn đường cảnh giác nhìn cô chằm chằm, có lẽ lo cô sẽ gây ra chuyện gì, cuối cùng vẫn đưa tay giữ lấy cánh tay cô, kéo cô đi tiếp.
Tang Hứa thật ra thấy biết ơn anh ta.
Vì cô thực sự đã không còn đủ sức để bước tiếp.
Được anh ta kéo đi như vậy, cuối cùng cũng từng chút một đến gần chiếc bàn ăn.
Những người bên cạnh, gương mặt cũng dần dần trở nên rõ ràng.
Tang Hứa nhìn thấy Yến Thời Dư vẫn bình an vô sự.
Anh ngồi ngay ngắn ở đó, dù đã mất liên lạc mấy ngày, vậy mà trông vẫn như chưa từng có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216431/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.