Với những người có vấn đề như thế này, không thể nào giao tiếp một cách bình thường được.
Tang Hứa hiểu rất rõ điều đó.
Đặc biệt là với kiểu người như Yến Phượng Kỳ.
Chỉ mới tiếp xúc chưa bao lâu, cô đã thấm thía vì sao người ta đồn rằng hắn là một kẻ điên.
Bên ngoài là vẻ thư sinh, nho nhã, nhưng bên trong là sự ngạo mạn, cuồng vọng, hoàn toàn không đặt luật lệ vào mắt. Tất cả đã thể hiện một cách triệt để.
Hắn có thể cho người giữa đường bắt cô đi, có thể phong tỏa toàn bộ tín hiệu trong trang viên, có thể vì cấp dưới làm không xong việc mà ra tay “trừng phạt” theo kiểu như thế…
Tang Hứa thật sự không dám tưởng tượng, trong thế giới của người này, còn có việc gì là “không thể làm”.
Điều duy nhất đáng mừng là — nhìn vào tình hình hiện tại, hắn và Yến Thời Dư dường như đã đạt được một sự hòa hoãn mang tính bề ngoài.
Dù sao thì cả hai đều mang họ Yến, là anh em ruột, bên trên còn có ông cụ Yến, dù Yến Phượng Kỳ có bất mãn đến đâu, có bị ép đến mức nào, cuối cùng cũng đành chấp nhận thứ hòa bình giả tạo này.
“Cảm ơn anh đã nhắc.”
Tang Hứa không muốn nói thêm gì với hắn, xoay người định quay lại trong nhà.
“Vừa nhìn là biết cô không phải người biết nghe lời khuyên.”
Yến Phượng Kỳ tựa vào vách tường bên cạnh, vẫn nở nụ cười nhìn cô.
“Nếu không, sao lại dám mang danh con dâu nhà họ Giang mà vẫn dây dưa với cậu ta? Chuyện giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216434/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.