Yến Thời Dư từ tốn đứng dậy, bước đến trước mặt cô.
Tang Hứa có chút muốn tránh né, nhưng cơ thể lại không nghe lời.
Cô như thể không thể cử động được nữa.
Một nửa cơ thể đều cứng đờ, tê dại.
“Chuyện đã xảy ra rồi, làm sao có thể coi như chưa từng xảy ra? Em dạy anh thử xem.”
Yến Thời Dư đứng trước mặt cô, từng chữ từng câu hỏi.
“Có thể mà.” Tang Hứa đối diện với ánh mắt anh, chậm rãi nói: “Giống như khi chúng ta ở trước mặt người khác, không quen thân, chỉ là mối quan hệ bình thường… Chỉ cần từ nay về sau không còn gặp riêng nữa, vậy là được rồi.”
Yến Thời Dư cụp mắt nhìn cô hồi lâu, “Vậy nếu anh không đồng ý thì sao?”
Tang Hứa khẽ lắc đầu, “Anh sẽ không nỡ làm tổn thương cô Tề đâu.”
“Trong mắt em, anh là người có đạo đức cao đến thế sao?” Yến Thời Dư nói, “Nếu anh thật sự đạo đức đến thế, vậy ban đầu, giữa chúng ta là gì?”
Tang Hứa khựng lại, khẽ nói: “Ngay từ đầu, anh đã biết cuộc hôn nhân của em chứa đựng những gì, anh biết dù chúng ta bên nhau cũng sẽ không tổn thương đến ai cả. Anh giúp em, cứu em, là vì em đáng thương, cũng vì anh cao thượng. Anh là người tốt, từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn là người tốt.”
Yến Thời Dư chậm rãi nâng cằm cô lên, ánh mắt vẫn sâu thẳm như mọi khi.
“Anh chưa bao giờ cho rằng mình là người tốt.” Anh nói.
Tang Hứa cố chấp, chắc chắn lặp lại: “Anh là.”
Yến Thời Dư dùng đầu ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216391/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.