Sau khi vào nhà, Cao Nham liền nhanh chóng vào thư phòng lấy tập tài liệu mình cần.
Khi quay lại phòng khách, chỉ thấy Yến Thời Dư vừa tháo cà vạt vừa đi vào phòng ngủ, còn Tang Hứa thì đứng yên trong phòng khách, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh.
Cao Nham bước đến trước mặt Tang Hứa, hỏi: “Hai người cãi nhau à?”
Tang Hứa khẽ mỉm cười, “Là do tôi nói sai.”
Cao Nham lập tức hiểu ra: “Có phải vì chuyện của cô Tề không? Đừng tin mấy tin đồn nhảm đó, toàn là truyền thông thổi phồng thôi.”
“Vậy sao?” Tang Hứa khẽ hỏi lại.
“Thật đấy, chẳng qua là tặng giỏ hoa, rồi đi xem một buổi biểu diễn, mà bị người ta đồn thổi như thể ngày mai hai người họ sẽ đính hôn đến nơi.” Cao Nham nói, “Thực ra hoàn toàn không có chuyện đó đâu.”
Tang Hứa hiểu đây là lòng tốt của Cao Nham, bèn nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
Cao Nham thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt rồi nhanh chóng rời khỏi căn hộ.
Tang Hứa tiễn anh ra cửa, sau đó thu lại ánh mắt, nhìn về phía phòng ngủ nơi Yến Thời Dư vừa bước vào.
Cô rất biết ơn vì Cao Nham đã cố gắng giúp họ hàn gắn.
Tiếc rằng Cao Nham không biết, điều đang ngăn cách giữa cô và Yến Thời Dư lúc này, từ lâu đã chẳng liên quan gì đến cô Tề nữa rồi.
Tang Hứa chậm rãi bước đến trước cửa phòng ngủ.
Trong phòng ngủ và phòng thay đồ đều không có ai, có lẽ Yến Thời Dư đang tắm trong phòng tắm.
Cô đứng yên trước cửa một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216392/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.