Nghe thấy câu hỏi của Tang Hứa, Đoạn Tư Ngụy hơi mở to mắt đầy ngạc nhiên: “Ơ, cô không biết thật à?”
“Cho dù trước đây anh ta không nói với cô, thì mấy ngày nay cô cũng không hỏi thử sao?”
Tang Hứa nhìn phản ứng có phần thái quá của anh ta, không lên tiếng.
“À, đúng rồi.” Đoạn Tư Ngụy đột nhiên vỗ trán, như sực nhớ ra điều gì, “Hai ngày nay cô Tề vẫn còn ở Hoài thị đúng không? Có lẽ hai người các cô chưa có cơ hội gặp nhau.”
Tang Hứa đặt ly rượu trong tay xuống, hỏi: “Loại rượu này khá ngon, có đắt không?”
Đoạn Tư Ngụy không nhịn được mà nghiêng đầu bật cười: “Muốn nghe một câu thật lòng từ miệng Cô Tang đúng là khó như lên trời… Thôi được rồi, tôi biết cô đang buồn. Buồn thì đừng nhắc nữa, uống rượu đi.”
Anh ta lại đưa ly rượu cho Tang Hứa, cô cầm lấy, nhưng vẫn đặt xuống lần nữa: “Tôi còn phải về, không uống được nhiều. Cảm ơn vì đã tiếp rượu.”
Đoạn Tư Ngụy bất chợt thở dài, ánh mắt rơi trên gương mặt Tang Hứa: “Cô biết không, hồi mới quen cô, tôi thấy cô thú vị lắm. Mà không biết từ lúc nào, cô trở nên nhàm chán như thế? Là vì không còn Tống thị, mất đi mục tiêu rồi sao?”
Câu hỏi của anh ta lần này khá thẳng thắn, khiến Tang Hứa cũng thôi né tránh, đáp: “Chẳng qua là bớt đi mấy giấc mơ viển vông. Cảm giác sống thực tế một chút, thật ra cũng không tệ.”
Đoạn Tư Ngụy lắc đầu tiếc nuối: “Bốn chữ ‘sống thực tế’, từ miệng cô nói ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216390/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.