Đến giờ phút này Mạc Dụ Trạch cũng chẳng thèm để tâm đến khái niệm thương hoa tiếc ngọc là gì, anh giận dữ vươn tay ra, thô bạo siết chặt lấy cổ của cô, nghiến riêng nghiến lời, gằn ra từng chữ một.
"Chính cô là người thay lòng đổi dạ, phản bội lại tôi giờ lại nói không quen biết với tôi sao? Gây ra bao nhiêu đau khổ, cô muốn chạy chốn để cho mình tôi gánh chịu? Hai năm trước cô bị tai nạn đúng không? Tại sao lại bị tai nạn hả? Cô chạy xe kiểu gì để bị tai nạn mà khiến cô bây giờ không nhớ ra tôi là ai? Đây có phải là lý cho để biện minh cho sự dối trá đó? Thôi được rồi, từ từ cô sẽ nhớ ra tôi là ai thôi, đợi đấy! Nhớ đó! Hãy đợi đấy! Món nợ này tôi bắt cô trả gấp mười lần!"
Con ngươi của người đàn ông hằn lên tia máu đó, hệt như đang bắn ra tia lửa hận thù, lực tay ngày càng siết mạnh hơn, thiếu điều dùng một chiêu kết liễu kẻ gieo đau thương suốt mấy năm qua cho hắn ngay tại thời khắc này.
Bạch Tố Hoan tưởng chừng linh hồn của mình bị quỷ dữ nuốt chửng. Hô hấp ngày càng khó khăn, tầm nhìn trước mắt trở nên mông lung không nhìn rõ cảnh vật.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn ra sức giãy giục, cào xé nhưng cũng không đủ sức để đấu lại bàn tay to khoẻ hệt như cái kìm đang ngoạm chặt lấy cổ của cô vậy.
Trông Bạch Tố Hoan lúc này chẳng khác nào con mồi nhỏ bị móng vuốt của loài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864078/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.