Mộ Sở giật mình ngoái đầu lại phía sau, khi nhìn thấy người con gái anh ta liền đứng lên, sau đó đưa tay lên tim thở phào nhẹ nhõm.
"Em đấy, em có biết anh lo lắng cho em lắm không hả? Sau này không được đùa nghịch như thế nữa biết chưa?"
Nhìn thấy sắc mặt khiếp vía của người đàn ông, Bạch Tố Hoan không nhịn được cười mà đưa tay lên véo yêu hai bên má của Mộ Sở.
"Coi anh kìa! Người ta mới doạ có tí mà mặt đã trắng bệch như vậy rồi! Cũng tại vì anh làm quá vấn đề lên thôi, chứ em đâu có sao đâu? Có phải không Bạc Giản? Ha ha ha..."
Vừa nói, Bạch Tố Hoan đá mắt với Bạc Giản. Cô nàng nhận được tín hiệu liền hiểu ra vấn đề, ngay lập tức phì lên cười rồi nói:
"Đây có phải lần đầu anh bị Tố Hoan lừa đâu! Tại anh quan tâm nó quá thôi nên anh mới như thế! Thôi đi nào, đừng phát cơm chó nữa nhé, mặc dù tôi đang rất đói nhưng không muốn ăn cơm chó của hai người đâu đấy!"
Bạch Tố Hoan ngay lập tức buông tay, nhíu mày khó chịu nói: "Bạc Giản, bồ ăn nói gì thế? Cơm chó gì ở đây chứ!"
Tâm trạng của Bạch Tố Hoan bỗng tốt lên hẳn khi được gặp hai người bạn thân này, nhưng rồi ngay giây phút này bất thình lình có giọng nói đáng ghét của tên tính cọc cằn nào đó lại vang lên ở phía sau lưng của cô.
"Bà xã à, có vẻ như em rất thích chạy lung tung?"
Sở Mộ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864080/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.