Thấy cô gái đứng im bất động, người đàn ồng ngoảnh mặt lại nhìn vào khuôn mặt đã tái mét của cô, khiêu khích nói:
"Sao vậy? Sắc mặt không được tốt? Hay là mắt cá chân có vấn đề? Có cần tôi tốt bụng bế cô lên phòng luôn không?"
Dù sợ hãi là thế, nhưng Bạch Tố Hoan không dám biểu hiện trong giọng nói, mạnh mẽ trả lời lại.
"Tôi không bị liệt, tay chân vẫn lành lạnh cho nên không mượn anh phải quan tâm đến tôi!"
Nói xong, Bạch Tố Hoan cúi người xuống, tháo đôi giày cao gót ra khỏi chân mình.
Má cá chân của cô vẫn còn đau, nửa ngày nay cô cắn răng chịu đựng đã quá giới hạn. Cả quá trính lên cầu thang hệt như đang tra tấn cô vậy. Bước từng bước một lên bậc, cổ chân càng truyền đến cơn đau thấu xương, hệt như có vật nhọn nào đó đang đâm xuyên qua xương cốt của cô vậy.
Mặc dù chân đau là vậy, nhưng Bạch Tố Hoan lại mong bậc cầu thang hôm nay nhà cô biến thành hàng ngàn bậc để đi mãi cũng chẳng thể nào đến được phòng ngủ của cô. Nhưng cuộc sống này đâu bao giờ có ông bụt xuất hiện như trong truyện cổ tích ngày xưa, chỉ trong chớp mắt Bạch Tố Hoan đã đứng trước cửa phòng rồi.
Liếc mắt thấy cô không mở cửa để mình mang đồ vào, ngay lập tức Mạc Dụ Trạch nhíu mày, gằn tiếng:
"Lại làm sao nữa đây? Cô thích đùa giỡn với tôi lắm sao?"
Bạch Tố Hoan có chút chột dạ, run rẩy trả lời: "Làm... làm gì có..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864076/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.