Cố Vân Châu “ừ” một tiếng: “Sau này nếu gặp phải chuyện như vậy, trước tiên phải bảo vệ tốt bản thân, có chuyện gì cứ giao cho bọn anh. Nó có cô làm chủ nhiệm, thì em cũng có chú làm phó viện trưởng, chức còn to hơn, không sợ nó.”
Vương phó viện trưởng sững sờ một chút, rồi nhanh chóng hiểu ra: “Ha ha ha, đúng đúng, cháu còn có chú Vương đây, sẽ không để ai bắt nạt cháu đâu.” Nói xong, Vương phó viện trưởng quay sang chỉ vào Cố Vân Châu: “Tôi đã nói mà, sao hôm nay tự dưng lại mời tôi ăn cơm, hóa ra là đang chờ tôi ở đây.”
Cố Vân Châu gắp cho đối phương một miếng cá, giọng nói ôn hòa: “Có được một đứa cháu gái vừa tài giỏi vừa xinh đẹp thế này, ông lời to rồi còn gì.” Nói xong, Cố Vân Châu lại ra hiệu cho Kiều Giang Tâm: “Còn không mau gọi chú, đây là Vương phó viện trưởng của bệnh viện Y học Cổ truyền đấy. Sau này có ông ấy chiếu cố, quán ăn này của em chắc chắn là mở thuận buồm xuôi gió. Hơn nữa, huyện Ninh này là quê hương của Vương phó viện trưởng, ông ấy quan hệ rộng lắm, đơn vị nào cũng có người quen. Sau này mà có loại người như thằng họ Hồ kia đến gây sự, em cứ lôi ông ấy ra là được. Nếu bọn anh không có ở đây, em có chuyện gì cũng có thể tìm ông ấy. Mặt khác, người nhà có đau đầu sổ mũi gì, đều có thể tìm ông ấy, đỡ phải xếp hàng.”
Vương phó viện trưởng nghe đến đó thì cười ha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ngot-ngao-thap-nien-80-chong-cu-hoi-han-cung-muon-roi/5004425/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.