“Cô, chính là chỗ này! Lúc nãy cháu nhìn rồi, chỉ có một mình nó thôi!” Hồ Xương Lương vừa vào cửa vừa la lớn.
Hồ Song Hỉ lạnh mặt: “Để tao xem, là con nhãi ranh nào ở đâu ra....”
Bốn người đang ăn cơm trong phòng đồng thời quay đầu nhìn ra cửa. Hồ Song Hỉ vừa thấy gương mặt của Vương phó viện trưởng, lời c.h.ử.i bới đang ở đầu môi lập tức nuốt ngược trở vào.
Tuy rằng đối phương mới được điều về đây từ năm ngoái, nhưng Hồ Song Hỉ biết rất rõ, ngay cả viện trưởng cũng phải nể mặt vị phó viện trưởng này, còn thường xuyên có lãnh đạo cấp cao đến tìm ông ấy khám bệnh. Nghe đồn là có bối cảnh 'đỏ', hình như là từ bệnh viện quân đội chuyển về, bà ta không đắc tội nổi. Thường ngày, Vương phó viện trưởng không phải là người lầm lì, ít giao du sao? Sao hôm nay lại chạy đến đây ăn cơm? Tiếp đó, bà ta lại cứng mặt nhìn sang Cố Vân Châu. Đây không phải là vị 'quân gia' (người trong quân đội) thường xuyên đến tìm Vương phó viện trưởng sao? Cuối năm ngoái, bà ta vô tình nghe được viện trưởng nói chuyện với Vương phó viện trưởng, hình như là người của nhà họ Cố ở Tế Châu. Chẳng lẽ căn nhà này là của nhà họ Cố?
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Trong nháy mắt, trong đầu Hồ Song Hỉ đã quay mòng mòng. Bà ta, một nữ đồng chí, có thể ở tuổi này mà leo lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ngot-ngao-thap-nien-80-chong-cu-hoi-han-cung-muon-roi/5004424/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.