Trong giấc mơ của Hồng Thất, cô lại nhìn thấy mẹ cô, cha ruột cô, họ đang mỉm cười hạnh phúc.
Rồi một đóa hoa anh túc xuất hiện, nó tự bốc cháy, cô sợ hãi vì bản thân đang bị bông hoa đó nhốt lại, cô gọi cha mẹ, nhưng chẳng ai nghe cô gọi cũng như đến cứu cô.
“A!”
Hồng Thất tỉnh lại, mùi thuốc khử trùng, máy đo nhịp tim, ống truyền ôxi, tất cả đều ở xung quanh cô.
Y tá nhìn thấy cô tỉnh lại liền chạy ra ngoài gọi bác sĩ.
Lát sau, họ làm hàng loạt kiểm tra trên người cô.
Nhưng ngoài bác sĩ y tá, không có ai ở cạnh cô. Cô định cất tiếng hỏi bác sĩ về tình trạng của đứa trẻ nhưng cổ họng cô như không thể phát ra bất kì thanh âm nào.
Khi cô được tim thuốc an thần rồi ngủ thiếp đi, Uông Hy Vấn mới xuất hiện. Bác sĩ chuyên tâm dặn dò hắn:
“Ngài Uông! Lần này ngài thật quá đáng rồi. Chẳng phải tôi đã nói, phu nhân đã rất yếu, đứa bé có thể không giữ được. Vậy mà... Lần này chính là nhớ phúc của tiểu thư mà đứa trẻ tạm thời giữ được. Nhưng thai kỳ sau này sẽ hoàn toàn trải qua trên giường bệnh.”
Uông Hy Vấn trầm mặc gật đầu.
Hắn đứng giữa nơi nặc mùi thuốc này không khỏi sợ hãi.
Năm đó, Diễm Tâm được đưa vào viện, thân thể đã chẳng còn nơi nào lành lặn.
Sau cấp cứu, cô gái tỉnh lại trong trạng thái sợ hãi tất cả, ngay cả Uông Hy Vấn.
Rồi không bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735276/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.