Hồng Thất tỉnh dậy trong cơn đau đầu, cô chỉ nhìn thấy vẫn một bóng người quen thuộc đang ngồi bên giường cô, ngủ quên từ lúc nào.
Thấy động Tô Yến Thâm liền tỉnh dậy.
Hồng Thất thấy đầu rất đau, và với người trước mặt, cô dường như thấy vừa có chút quen thuộc lại vừa có chút gì lạ lẫm.
Tô Yến Thâm bắt đầu suy nghĩ một điều gì đó, rồi nói:
"Bác sĩ nói sau tai nạn em bị mất trí nhớ, với vết thương nặng như vậy, có thể cả đời này em chẳng thể hồi phục!"
Hồng Thất từ thảng thốt đến kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc sang hoảng loạn:
"Anh nói gì cơ? Mất trí? Tôi...là ai? Sao lại ở đây... Anh còn chưa cho tôi biết."
Tô Yến Thâm ghì chặt lấy vai cô, nói:
"Em tên là Hồng Thất, là trẻ mồ côi, cũng là vị hôn phu của anh. Vào một năm trước, vì giận anh em đã vội vàng đến sân bay. Tài xế taxi hôm ấy sức khỏe không ổn định, lái xe để xảy ra tai nạn, ông ta chết ngay tại chỗ, còn em...hôn mê một năm mới tỉnh lại."
Hồng Thất bước vội xuống giường, nhìn qua gương, khuôn mặt tuy ngây thơ nhưng rất tiều tụy, xanh xao, còn hơn thế nữa, khuôn mặt này với cô là hoàn toàn lạ lẫm. Cô chẳng nhớ gì cả, một mảnh kí ức cũng không.
Tô Yến Thâm quay đầu nhìn cô gái lạ lẫm với tất cả kia, trong lòng hắn có chút gì lóe lên rồi chợt tắt, ngày hôm ấy, nếu không phải vì người đàn ông kia, có lẽ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735248/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.