Tuyết vẫn rơi rất nhiều.
Buổi tối hôm ấy, Hồng Thất lẻn vào một căn phòng, cô biết, ở đó có máy tính, cô có thể liên lạc với bên ngoài.
Mở cửa, cô nhìn vào trong, ngoài giá sách và một cái bàn cùng vài cái ghế thì chẳng có gì.
Cô đi vội vào trong, mở máy tính, đăng nhập vào mail. Khi hộp thư hiện ra, cô chỉ vội ghi vài lời cầu cứu, gửi cho một vài người bạn mà cô tìm thấy.
Bên dưới nhà đã vang lên tiếng động cơ xe, Uông Hy Vấn đã về. Trong lòng cô lo lắng tột cùng, ngón tay run đến gõ phím không đều. Gửi xong cô liền ngay lập tức đăng xuất, xóa hết lịch sử, chạy vội ra khỏi căn phòng đó.
Cô vốn dĩ đã để ý đến căn phòng này rất lâu, hằng đêm, Uông Hy Vấn rất hay ở đó. Trên bàn – khi cô vừa vào phòng – cũng nhìn thấy một ly trà đã cạn ở đó. Có lẽ nào đêm qua hắn cũng ở trong căn phòng đó?
Cô vừa ra khỏi phòng, cùng lúc Uông Hy Vấn đi lên. Nhìn thấy hắn, cô cố trấn an mình không được sợ hãi, nếu không hắn sẽ phát hiện. Cô tỏ ra thường ngày rất có thể, nhìn thấy hắn vẫn có chút sợ hãi.
Tuyết rơi rất đẹp. Hắn đột ngột dừng lại trước mặt cô, dáng người vượt trội, đôi bàn tay đeo găng tay bằng da, hắn vừa tháo găng tay ra đã nâng cằm cô lên, đôi mắt màu xanh thẳm nhìn cô, hỏi:
“Lén lút làm gì?”
Cô như giật thót mình nhưng cố trấn an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735246/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.