Sáng sớm Hồng Thất ngủ quên, lúc thức dậy đã muộn giờ làm, cô đón taxi đến công ty nhanh nhất có thể. Cô vừa quẹt thẻ điểm danh, bác bảo vệ nhắc:
“Ely, đi làm muộn mất hai mươi phút đấy.”
Cô vội vàng đáp lại một câu:
“Vâng, là lỗi của cháu. Chú cứ ghi vào danh sách đi ạ!”
Cô nói xong liền chạy đi, bác bảo vệ nhìn theo cười hiền, trong lòng vô cùng êm ái.
Cô nhìn thấy thang phía trước đang dần đóng của lại thì vội vã nói:
“Đợi đã!”
Cô lao vào thang máy như tên bắn, đến khi vào rồi mới biết mình dại đến nhường nào, đó chẳng phải là chủ tịch sao? Có nhân viên nào đã đi muộn lại vào cùng thang máy với chủ tịch như cô không? Thật là... mà khoan đã, thật kì lạ, đi thêm một đoạn là thang máy riêng của chủ tịch và khách quý, sao ông ta không đi nhỉ? Cô nghĩ.
Cô cúi đầu không dám nhìn hắn một lần. Trái lại, vị chủ tịch kia thì chốc chốc lại nhìn sang cô, cũng để ý thấy bảng tên của cô: Eli, bộ phận phát triển dự án.
Cô cứ nhìn mấy ngón chân trong đôi giày cao gót của mình đang cựa quậy, sao thế nhỉ? Khí thế của vị chủ tịch thật bức người mà. Hắn khiến cô thấy sợ hãi, qua mắt kính, ánh mắt của hắn càng sắc bén hơn gấp mấy lần bình thường.
“Ting”, cuối cùng cũng đến tầng 10, cô thoát khỏi thang máy bằng một cái cúi đầu chào chủ tịch rồi chuồn ngay lập tức. Nhưng cũng có lúc, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735249/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.