Ngồi không cũng dính đạn đích thị là đang nói Diệp Liên Tuyết. Thực ra thì cô cũng khổ tâm lắm chứ, cứ dăm ba bữa lại bị réo tên một lần, có là tin thật hay là tin lá cải cũng khiến cho cô phải đau đầu ít nhiều thôi. Nhất là vào những thời điểm nhạy cảm như thế này, khi cô đang cần phải tập trung cao độ để sớm hoàn thành bài luận và rồi là đến bệnh án của Quách Nguyên.
Kỷ Thương có chút nhịn không được khi cô cứ bận rộn mãi như thế nhưng lại chẳng màng gì đến danh tiếng bản thân đang bị bôi cho đen thui như thế kia, cuối cùng không nhịn nổi nữa, đành phải lên tiếng.
“Chuyện em lại bị bôi nhọ như thế chưa giải quyết gãy gọn sao? Dăm ba bữa lại thành ra thứ thế, thật sự nhìn không nổi.”
Diệp Liên Tuyết thở dài một hơi rồi nhún vai: “Em chịu! Em cũng lười quản lắm rồi. Cứ để cho người ta nói cho sướng miệng rồi im đi. Mỗi lần như thế lại phải đứng ra giải quyết, em không chết vì mấy lời bịa đặt đó nhưng mà có ngày em sẽ chết vì bận rộn giải quyết cái mớ bòng bong đó đó!”
Kỷ Thương thật tình cũng chẳng biết phải nói làm sao. Chỉ trách anh không có quá nhiều năng lực xử lý ổn thỏa chuyện này. Nhưng chẳng lẽ Quách Thừa Tuyên cứ để yên cho chuyện này mãi?
“Quách tổng không có xử lý hộ em chuyện này sao?” - Anh thắc mắc.
Nhắc đến Quách Thừa Tuyên, Diệp Liên Tuyết chỉ khẽ thở hắt một hơi. Cô nhớ lại chuyện Phó Duật nói, chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455714/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.