Tại một vùng ngoại ô ven biển của thành phố, Diệp Liên Tuyết dừng xe lại ở một công trường đang xây dựng. Có vẻ như nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu, không khí xung quanh cũng neo người, rùng rợn khó tả. Cô cởi bỏ nón bảo hiểm, nhìn công trường vắng vẻ, không có dấu hiệu có người.
Người gửi thư nặc danh đến cho cô cũng chỉ hẹn cô tối hôm nay ở chỗ này, không kèm theo bất kì thông tin liên lạc gì cũng như là danh tính, thế nên Diệp Liên Tuyết có đến đây kì thực cũng chỉ trong tình thế cực kì bị động. Cô đoán là mình chẳng nên đi vào trong đâu, cô không biết họ là ai, cũng không biết họ có tổng cộng bao nhiêu người, cho dù có thực sự nguy hiểm nhưng giờ phút này cô cũng nên lí trí cái đã.
Đã dám đâm đầu vào chỗ chết, cô cũng chỉ có mục đích muốn biết đối phương là ai và mục tiêu của họ là gì.
“Cô là Diệp Liên Tuyết?”
Một kẻ giống như côn đồ đang đứng ở trên lầu hai nhìn xuống dưới cô. Diệp Liên Tuyết khá dè chừng nhưng cũng gật đầu. Cô không có bất kì ấn tượng gì với người này, hẳn là gã ta chỉ là người được thuê đến đây thôi ha?
“Mau lên trên này đi, chủ nhân của tôi đang chờ đợi cô.”
Ra là như thế! Người này chỉ là tay sai mà thôi. Diệp Liên Tuyết mặc dù dè chừng nhưng vẫn theo như lời của gã côn đồ vừa rồi, đi theo một chiếc cầu thang xi măng, lên trên tầng hai.
Nơi này chỉ là một công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455715/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.