Dường như được tận mắt trông thấy người trong lòng mình bình an vô sự là loại cảm giác tuyệt vời và nhẹ nhõm đến nhường này. Diệp Liên Tuyết pha một cốc sữa nóng, chuẩn bị tinh thần tối nay sẽ thức đêm để xem bệnh án. Dợm nhớ lại vừa rồi đã được tận mắt trông thấy Quách Thừa Tuyên, những câu bông đùa nhạt thếch của hắn ấy vậy mà khiến cho cô phải bật cười không thôi. Từ bao giờ cô lại dễ bị chi phối bởi cái sự nhạt nhẽo đó vậy nhỉ?
Nhưng cô cũng mong hắn về thật nhanh quá! Ừm… Và cô cũng nên cố gắng cho bệnh án của Quách Nguyên thôi.
Kỷ Thương cũng đã từng nói qua với cô rằng bệnh tình của Quách Nguyên nếu muốn chữa trị êm xuôi thì không phải cứ ở trong nước là sẽ có cơ hội. Mặc dù y học trong nước có tiến bộ, phát triển đến đâu nhưng với những bệnh tình hiếm gặp như thế thì cũng cần phải trải qua hội chẩn và có sự phán đoán chuẩn xác của nhiều người hơn thế. Anh cũng nói với cô về việc có khi sẽ phải ra nước ngoài để có thể chữa dứt điểm bệnh của Quách Nguyên.
Diệp Liên Tuyết nhìn bệnh án trên màn hình máy tính, biểu tình chăm chú, xen lẫn vào đấy chút phức tạp.
Cô là Thánh thủ, theo như lời mà người ta cứ hay rỉ tai nhau đồn đại thì cô giống như Hoa Đà tái thế, có thể chữa được bách bệnh. Có người còn quá lời khi gọi cô là thần tiên sống nữa là. Nhưng đâu có ai biết Thánh thủ thực chất chỉ là một cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455713/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.