"Diệp Phong, ngươi sợ sao? Cho rằng ta giăng bẫy ngươi?" Kim Thiên Dực tỏ vẻ chế nhạo, nhạt nhẽo nói: "Ta biết ngươi không dễ dàng đồng ý nói chuyện với ta, bất đắc dĩ dùng hạ sách ày ép ngươi. Chỉ cần ngươi nói chuyện với ta một lần, mọi việc sẽ tiêu tan hết, sau này ta cũng không bám theo Lan sư muội nữa, ngươi thấy thế nào?"
Diệp Phong hơi trầm ngâm, nghĩ ngợi: Gã còn hai con bài tẩy là Thần thông thuật và Cố nguyên hoàn, tuy gã từng sử dụng Cố nguyên hoàn với Ninh Thu Vũ nhưng bằng vào nhãn quang của Kim Thiên Dực tất không biết chuyện gì xảy ra. Tại Bích Thủy cung, chân chính có tư cách uy hiếp gã chỉ là những võ tôn và võ hoàng của họ. Người do thất tông tam bang ngũ thế gia phái đến, thực lực tối cao chỉ là cao giai võ tông, không đáng sợ.
Cường giả Bích Thủy cung không bao giờ xuất thủ đối phó gã vậy thì thất tông tam bang ngũ thế gia dốc toàn lực thì gã cũng không sợ. Đánh không lại thì chạy, gã còn có Tiểu Hôi đi cùng, càng không có gì phải lo. Hà huống, Kim Thiên Dực muốn đối phó gã tất không thể gây ra động tĩnh cỡ đó, bằng không bọn Ninh Thu Vũ biết thì hắn đừng mơ thoát tội. Gã cứ đi theo xem hắn định giở trò gì.
"Dẫn đường." Gã lạnh lùng thốt.
"Được, sảng khoái lắm." Mắt Kim Thiên Dực ánh lên hoan hỉ, đi trước nói: "Ta biết một nơi ở Ngọc Nữ phong cảnh sắc đẹp đẽ, rất có tiếng tại Bích Thủy cung, cách đây không xa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393296/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.