"Kim đại ca thật sự muốn rời Bích Thủy cung sao?" Tiểu nha đầu lưu luyến kéo tay áo Kim Thiên Dực.
"Huynh ở Bích Thủy cung đã ba tháng, sư thư của muội tuyển thân cũng xong xuôi, mấy hôm nữa huynh đệ trong tông của huynh cũng phải về, huynh tất nhiên về theo." Kim Thiên Dực nở nụ cười đầy mị lực, nhẹ giọng: "Tử Linh sư muội nếu nhớ Kim đại ca, cứ cùng sư thư đến Duệ Kim tông, huynh sẽ đưa muội đi chơi."
"A… Sư thư hiện tại suốt ngày đi cùng Diệp Phong đó, lẽ nào chịu đưa muội đi Duệ Kim tông chơi." Tiểu nha đầu bất mãn: "Sư phụ lại bảo muội còn quá nhỏ, không yên tâm cho muội một mình xuất cung. Muội đã là tứ giai võ sư, lợi hại lắm chứ."
"Đông thắng Thần châu của Bích Thủy cung các vị hỗn loạn lắm, một tiểu cô nương xinh đẹp, nếu không có thực lực võ tông, đi đâu cũng thập phần nguy hiểm! Tuy muội là đệ tử Bích Thủy cung nhưng không ai dám chắc không bị những kẻ gan lớn bằng trời mạo phạm." Kim Thiên Dực tỏ vẻ tiếc rẻ: "Bích Thủy cung phong quang tú lệ, tam phong thập thất đảo, coi như huynh đi khắp rồi, chỉ có Ngọc Nữ phong Long nhai giản mà muội đề cập đến mà huynh chưa từng thấy, thật tiếc."
"Cái gì? Kim đại ca muốn đến Long nhai giản?" Tiểu nha đầu kinh ngạc ré lên.
"Huynh từng nghe gia sư nhận xét rằng tam phong của Bích Thủy cung thì Ngọc Nữ phong đẹp nhất, mà hung vĩ nhất ở đây lại là Long nhai giản." Kim Thiên Dực ra vẻ "háo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393295/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.