"Tiểu tử, nể tình huyết thống ngũ hành thánh tộc hiếm có trong linh thú chúng ta, ta không khó dễ ngươi. Ngươi giao nhân loại này cho ta xử lý, ta sẽ đưa ngươi đến một nơi mà linh thú sinh sôi nhiều nhất ở đại lục này. Đợi khi ngươi thật sự trưởng thành, có khi địa vị còn cao hơn ta…" Thanh giao vừa nói vừa nhìn Diệp Phong trong tay Tiểu Hôi.
Tiểu Hôi ôm chặt Diệp Phong lùi lại, hiển nhiên không nguyện ý phối hợp. Khi xưa Diệp Phong từng liều mạng cứ nó, nó coi gã là người thân nhất, dù uy áp của đối phương khiến nó run rẩy tận cõi lòng thì nó cũng không chịu khuất phục.
"Hừ, coi ngươi kìa, đường đường Mộc nguyên thanh linh hầu sao lại quan tâm đến một nhân loại nhược tiểu." Thanh giao bĩu môi khinh thường: "Để ta ăn thịt y là ngươi tự do. Ngũ hành linh thú có huyết mạch, tiềm lực vô hạn, sao lại khuất phục một nhân loại thực lực chưa đến tứ giai."
"Ngươi muốn thần phục cũng phải thần phục nhân vật bất phàm như điện chủ của bọn ta."
Tiểu Hôi quật cường bĩu môi, có vẻ muốn liều mạng với Thanh giao.
Thanh giao không cam lòng quật đuôi xuống, hung hăng nói: "Ngươi không giao ra thì ta ăn thịt cả ngươi. Giờ ngươi còn non, thực lực căn bản không phản kháng được ta."
Tiểu Hôi nóng lòng lắc tay Diệp Phong, nó biết tay gã có nguyên trạc chứa vật phẩm, cũng biết trong đó có nhiều bảo bối. Tư duy giản đơn của nó cho rằng chỉ cần lấy ra mấy giọt vạn niên linh ngọc dịch, có khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393297/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.