"Đúng rồi Tử Linh! Muội nói là cung chủ cũng đến?" Ba người đi nối nhau, Thẩm Lan đột nhiên hỏi.
"Đúng, hình như còn rất nhiều người của các thế lực khác. Kim đại ca cũng ở đó." Tiểu nha đầu đáp.
"Tử Linh, sau này đừng nhắc đến hắn trước mặt tỷ." Thẩm Lan tỏ vẻ không vui.
Tiểu nha đầu bĩu môi, hiển nhiên không đồng ý: "Hôm đó Kim đại ca kỳ thật cũng chỉ có hảo ý, Lan thư thư đừng giận đại ca. Kim đại ca là người tốt…"
Thẩm Lan vuốt tóc cô bé: "Nghe lời sư thư này, sau này đừng qua lại với hắn. Muội còn nhỏ, sẽ mắc lừa hắn mà thôi."
"Muội sắp mười lăm rồi, không còn nhỏ nữa." Tiểu nha đầu ưỡn lồng ngực đang tuổi phát dục lên, tỏ vẻ không phục.
Diệp Phong mỉm cười, nháy mắt với Thẩm Lan: "Thẩm Lan nói sai rồi. Tiểu Tử Linh thông minh như vậy, sao lại mắc lừa."
"Đúng, đúng." Tiểu nha đầu gật đầu lia lịa.
"Bất quá... muốn hiểu rõ một người phải cho rằng người đó xấu xa rồi lén quan sát hành vi. Nếu đối phương biểu hiện không xấu như tưởng tượng thì y là người tốt, còn y xấu như muội tưởng tượng thì…"
"Y là tên đại xấu xa." Tiểu nha đầu hớn hở tỏ vẻ tán đồng.
"Cũng như tiểu Tử Linh cho huynh là tên đại xấu xa, kỳ thật huynh không xấu như muội tưởng tượng, đúng không?" Diệp Phong cười cười.
"Ừ… cũng có thể." Được lợi lộc của gã, tiểu nha đầu miễn cưỡng chấp nhận.
"Giờ huynh coi Kim đại ca của muội là tên đại xấu xa, muốn chia rẽ huynh và Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393292/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.